Trong lòng Lan Anh, một linh cảm x///ấu dần lớn lên. Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi

Chồng để mặc tì///nh n///hân tú//m t//óc người vợ ma//ng th//ai trên chuyên cơ – nhưng người anh trai tỷ phú đã khiến họ phải tr/ả gi/á đ/ắt

Sân bay quốc tế một buổi sớm mùa đông chìm trong màn sương lạnh. Những hạt mưa nhỏ li ti bay lất phất quanh chiếc chuyên cơ hạng sang của tập đoàn Trịnh Gia Group—một đế chế nổi tiếng khắp Hà Nội, Sài Gòn và cả giới đầu tư quốc tế.

Bên trong khoang máy bay, Lan Anh, đang mang thai sáu tháng, ngồi lặng bên ô cửa sổ, hai tay đặt lên bụng đầy lo lắng. Cô nhận lời tham gia chuyến bay này chỉ vì chồng cô—Trịnh Minh—nói rằng đây là “cuộc họp gia đình quan trọng”. Nhưng cả buổi sáng, Minh tránh nhìn vào mắt vợ.

Trong lòng Lan Anh, một linh cảm xấu dần lớn lên.

Đúng lúc đó, tiếng giày cao gót vang lên sắc lạnh dọc lối đi.

Một cô gái xuất hiện—mặc áo khoác đỏ hàng hiệu, đôi môi cong lên đắc thắng.

Hà Vy.

Tim Lan Anh thắt lại. Cô biết cái tên này. Cô từng thấy nó trên màn hình điện thoại của Minh vào những đêm muộn. Cô hỏi—nhưng Minh đã chối.

Giờ thì Hà Vy đang đứng đây, bước vào chuyên cơ gia đình như thể thuộc về nơi này.

“Minh,” Hà Vy cười ngọt, cúi xuống chạm má anh, “anh không nói với cô ấy là em sẽ đi cùng sao?”

Lan Anh chết sững.

Minh chỉ lúng túng: “Chúng ta cứ bay đi rồi nói sau.”

Lan Anh thì thào: “Anh đưa cô ta theo? Trên chuyến bay gia đình? Minh, em đang mang thai.”

Chưa dứt câu, Hà Vy lập tức đảo mắt, tiến lại gần và nói đầy mỉa mai:

“Đừng lên cơn làm quá như mấy bà bầu.”

Rồi bất ngờ, cô ta túm lấy tóc Lan Anh và giật mạnh.

“A!!” Lan Anh kêu lên, tay nắm chặt thành ghế.

“Mày không xứng với anh ấy,” Hà Vy gằn giọng. “Không xứng với gia đình này, cũng chẳng xứng với cuộc sống—”

Một tiếng quát vang rền từ cuối khoang máy bay:

“Ở đây có chuyện gì vậy?”

Không gian lập tức đông cứng.

Đứng ở cửa khoang là Trịnh Khang, anh trai của Minh—tỷ phú trẻ, Chủ tịch Tập đoàn Trịnh Gia. Cao lớn, lạnh lùng, khoác áo dạ màu xám sẫm, trông đúng dáng người có thể khiến cả thị trường tài chính Việt Nam chao đảo chỉ bằng một lời nói.

Mặt Minh tái mét. “Anh… em có thể giải thích.”

“Vậy giải thích đi.” Giọng Khang lạnh như thép.

Lan Anh lau nước mắt. Hà Vy buông tay, lùi lại, vẻ đắc thắng biến mất.

Ánh mắt Trịnh Khang quét qua cảnh tượng: tóc Lan Anh rơi lả tả, đôi bàn tay cô run rẩy, gương mặt hỗn láo của Hà Vy, và vẻ tội lỗi của Minh.

Hàm anh nghiến chặt.

“Lan Anh,” anh hỏi, “cô ta có chạm vào em không?”

Lan Anh định trả lời, nhưng Minh chen vào: “Anh đừng làm quá. Không có gì cả! Hà Vy chỉ hơi nóng.”

Hà Vy cũng gật gù: “Đúng vậy! Chính cô ta khiêu khích tôi!”

Khang làm như không nghe thấy.

“Lan Anh. Em nói đi.”

Lan Anh nhìn vào ánh mắt Khang—kiên định, bảo vệ, giận dữ thay cho cô—và nói khẽ:

“Cô ta túm tóc em. Rất mạnh.”

Cả khoang chìm trong im lặng nặng nề.

Khang quay sang đội trưởng an ninh Hữu Tâm.

“Tâm, đưa cô ta xuống.”

Hà Vy bật lên: “Anh nói gì cơ?!”

Tâm bước đến: “Mời cô rời khỏi máy bay.”

“Không đời nào!” Hà Vy gào lên. “Minh!! Làm gì đi chứ!”

Nhưng Minh chỉ cúi đầu.

“Tấn công người nhà tôi trong máy bay của tôi,” Khang nói dứt khoát, “thì cô bước xuống máy bay của tôi.”

Hà Vy cố giật tay lại nhưng bị Tâm giữ chặt, lôi đi.

“Các người sẽ phải hối hận!” cô ta hét chói tai. “Minh đã hứa—”